THỐNG KÊ TRUY CẬP
Số người đang online: 29
Số lượt truy cập: 4205891
QUANG CÁO
TRỞ VỀ…!!! 11/6/2018 9:04:56 AM
Tiết trời đã vào thu – Một mùa thu nữa lại về, thu đã đến và đang gõ cửa trên từng mái nhà, từng con đường, từng ngõ nhỏ, từng thôn xóm và trong từng trái tim của mỗi người.

Thu của ngày hôm nay sao bình yên, thênh thang nhẹ nhàng quá đỗi. Vẫn là những làn gió dịu nhẹ mang theo hương sắc của loài hoa cúc dại mà tôi yêu thích. Vẫn là những tia nắng mềm mại, nhẹ nhàng, yếu ớt, soi rọi xuống trên từng mái ngói đỏ tươi, trên từng cánh đồng vàng rượm và trên từng con đường tôi vẫn thường qua. Lá vẫn xào xạc rơi rụng lả tả và  hoa vẫn không ngừng đua nhau nở rộ. Con đường làng giờ đây được khoác lên mình chiếc áo thu vàng óng.

B1.jpg

 Đêm xuống, ánh trăng thu sáng rực, nhưng cũng rất êm ái, trải dài bàng bạc một màu sáng đẹp lung linh, diệu kì. Thu đến, tôi miên man nhớ về những ngày tháng xưa cũ, về những con người…với biết bao nỗi niềm chất chứa trong lòng.

Mùa thu rất đẹp, nhưng với tôi, mùa thu đẹp nhất có lẽ là “mùa thu năm ấy” – năm đầu tiên tôi được đứng trên bục giảng, được đặt tay lên bảng và viết những dòng chữ đầu tiên, được nhìn ngắm những gương mặt thân yêu của các em học sinh, được làm công việc mà mình yêu thích – được trở thành cô giáo. Và cũng chính “thu ấy” tôi đã được gặp lại thầy. Người thầy giáo năm xưa đã từng dạy dỗ tôi, chỉ bảo cho tôi tận tình trên từng bài viết, từng lời giảng, dạy cho tôi bao kiến thức để tôi bước tiếp vào đời. Để giờ đây, thật hạnh phúc khi tôi lại được gặp thầy, được gọi hai tiếng thiêng liêng “Thầy ơi!”.

Ngôi trường cũ năm xưa vẫn vậy, uy nghi, sừng đứng giữa một góc trời, mái ngói đỏ tươi vẫn rực thắm mặc cho bao mưa gió phủ đầy. Hai hàng phượng vĩ vẫn thẳng tắp như luôn luôn chào đón những người con xa quê lâu ngày trở về. Chị Bàng vẫn cần cù, nhẫn nại, vươn rộng những cánh tay khổng lồ của mình tỏa bóng mát cho bao học sinh. Hoa trong bồn vẫn thơm ngát, tỏa hương, khoe sắc cho đời. Cảnh vật quen thuộc quá làm tôi bồi hồi, xốn xang lạ thường.

Gốc Bàng thân quen, nơi đã in hằn bao kỉ niệm về tuổi thơ tôi, giờ đây đã xù xì hơn trước, thân cây cao lớn, vạm vỡ kì lạ. Nhìn cảnh vật, tôi chợt nhận ra, bóng câu trôi qua cửa sổ thật nhanh. Tôi hoang mamg lục tìm trong kí ức, muốn gom góp tất cả những kỉ niệm về thầy, muốn níu kéo thời gian quay trở lại để được là đứa học trò cưng của thầy. Được thầy ân cần chỉ bảo, tôi thấy vinh dự, thấy tự hào, thấy được yêu thương, được quan tâm và được là đứa con ngoan của thầy. Mái tóc thầy giờ đã pha sương bởi những nhọc nhằn, năm tháng thời gian. Bấy nhiêu sợi bạc là bấy nhiêu tâm huyết, nhiệt tình, bấy nhiêu niềm đam mê, tình yêu nghề chất chứa đông đầy. Một người thầy tôi hết mực yêu thương, kính trọng. Vừa bao dung, độ lượng, nhưng cũng rất chân thành nghiêm khắc. Thầy vui  mỗi khi tôi làm tốt những bài tập thầy ra, chỉ bảo cho tôi tận tình mỗi khi có bài toán khó, động viên, khích lệ tôi mỗi khi tôi gặp khó khăn trong cuộc đời. Chính cái nhìn nghiêm nghị mà thầy dành cho tôi là ngọn lửa hồng sưởi ấm trái tim tôi. Nâng bước cho tôi trên con đường dài.

Hôm nay trở về, lòng đầy nghẹn ngào xúc động, sau bao nhiêu năm xa cách mái trường, xa cách bóng dáng thầy. Thầy tôi vẫn vậy, vẫn khuôn mặt và nụ cười thân quen ấy, nhưng đã in hằn bao nếp nhăn của thời gian, giọng nói của thầy vẫn không hề đổi thay, nhẹ nhàng và ấm áp làm sao. Gặp lại tôi – người học trò cũ –người đồng nghiệp mới – tôi thật sung sướng và tự hào vì được là con của thầy, giờ đây lại được bước đi cùng thầy trên con đường mà thầy và tôi yêu thích. Được làm nghề giáo, được giảng bài và được nghe những tiếng trả lời thân yêu của bao học sinh.

 Có lẽ với tôi, sự học chẳng bao giờ là đủ, bởi càng lớn lên tôi càng thấy sự hiểu biết của mình thật nhỏ nhoi so với biển cả tri thức mênh mông, rộng lớn. Và đến khi có đủ hành trang để truyền đạt lại kiến thức cho các em nhỏ, tôi vẫn thấy sao “chưa đủ”. Thầy lại dìu dắt, dẫn bước, chỉ bảo cho tôi, từ cách nói năng, giao tiếp, ứng xử sư phạm đến cách truyền cảm hứng cho học sinh. Thầy rất tâm đắc với câu nói của nhà giáo Nguyễn Ngọc Ký: “Cái quan trọng của người thầy giáo không phải là viết gì lên bảng mà là viết được gì trong tâm hồn các em”. Và cũng chính thầy – người đã truyền cảm hứng cho tôi, truyền cho tôi ngọn lửa của niềm tin, của tình yêu, của niềm đam mê dạy học. Đến bây giờ ngọn lửa ấy không hề lụi tắt mà vẫn luôn luôn rực cháy trong trái tim nhỏ bé của tôi. Và đến lượt tôi, liệu tôi có làm được như những gì thầy đã mong đợi hay không? Có truyền được ngọn lửa ấy trong tâm hồn các em không? Thầy ơi! Lời thầy dạy bảo con nguyện khắc ghi và sẽ cố gắng, cố gắng thật nhiều để có thể tiếp bước ngọn lửa mà thầy đã khơi nguồn trong em.

B2.jpg

Hương thơm dịu nhẹ của loài hoa cúc dại vẫn thoang thoảng đâu đây, tôi lại đi lục tìm trong kí ức những kỉ niệm xưa dội về. Hạnh phúc lắm, tự hào lắm thầy ơi! Ngoài kia, thu về xôn xao, mơ màng và rộn ràng quá. Thu đến, con đường nhỏ ngập tràn hương hoa. Ngày lễ hiến chương Nhà giáo Việt Nam 20/11 đã về, kể làm sao xiết công ơn của thầy. Đóa hoa nào cũng đẹp, đóa hoa nào cũng thơm, nhưng con xin gửi đến thầy đóa hoa “đồng nội” – loài hoa mà thầy vẫn yêu thích. Bởi con cảm nhận được hương thơm dịu nhẹ của loài hoa chính là hương thơm từ tâm hồn, từ trái tim, từ tình yêu lòng nhiệt huyết với nghề của thầy. Con xin cảm ơn thầy vì những gì thầy đã dành cho con, vì quá khứ, vì hiện tại và vì cả tương lai…

“Tôi mang ơn cha mẹ đã cho tôi sự sống. Nhưng tri ân thầy tôi vì đã dạy cho tôi sống đẹp”.

Nguyễn Thị Bảy
HỖ TRỢ TRỰC TUYẾN
Lê Chí Dũng 
ĐĂNG NHẬP

Tên đăng nhập
Mật khẩu
HÌNH ẢNH
LIÊN KẾT WEBSITE


BẢN QUYỀN THUỘC VỀ TRƯỜNG THCS MỸ THỦY
Địa chỉ: HUYỆN LỆ THỦY - TỈNH QUẢNG BÌNH
Điện thoại: 052.3882977 * Email: thcsmythuy@lethuy.edu.vn